Chương 3 Hãy cẩn thận với ước mơ
- Tôi ước mơ làm người giàu có, hạnh phúc, quan hệ xã hội rộng rãi, vợ đẹp con ngoan ...
- Tôi ước mơ có cuộc sống ổn định, làm những công việc lương thiện, một túp lều tranh hai trái tim lành...
- Tôi ước mơ được làm bác sĩ lên vùng cao chửa bệnh cho người nghèo.
- Tôi ước mơ đánh đàn hay như Virginia Nguyễn, những ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn rất đẹp và điêu luyện để mọi người ngưỡng mộ
- Tôi còn ước mơ trúng số, nhặt được tiền, hoặc khám phá ra một nghề nào đó hái ra tiền một cách nhanh chóng mà không bỏ ra một đồng vốn nào.
- Tôi ước mơ ...
* * *
Tôi sinh ra ở một ngôi làng ven sông. Dân quanh làng thường qua sông bằng con đò của ông lái. Phía thượng nguồn cách làng tôi không xa có một cây cầu đường sắt bắc qua sông. Tuổi thơ tôi gắn liền với cây cầu đó, đối với tôi nó là một công trình kiến trúc kỳ vĩ lạ lẫm và hấp dẫn. Ngày ngày chúng tôi tắm sông và ngắm những con tàu qua lại trên chiếc cầu. Tôi ấp ủ ước mơ một khi lớn lên nhảy lên con tàu đó và đi khám phá mọi nơi trên đất nước mình. Chân cầu với những mô đất hình nón như những chiếc kim tự tháp rất đẹp. Những thứ quen thuộc hôm nay lại là những thứ xa lạ của tuổi thơ. Những chi tiết nhỏ của chiếc cầu sắt già nua, bu lông, thanh dàn, thanh giằng ngang và những khúc gỗ lót giữa cầu làm nền cho tà vẹt và thanh ray của tàu hỏa ... tất cả những điều đó kích thích trí tò mò của những đứa trẻ. Tôi và lũ bạn chăn trâu thường chăm chú ngắm đoàn tàu qua lại và những bước chạy vội vã của một người gác cầu. Tôi nghĩ ước mơ của tôi xuất phát từ đây. Tôi làm nghề giao thông. Trong đầu tôi là những con số, những cái tiếc nuối cho những thiết kế không hoàn hảo, những lo toan cho bộn bề nhân công, máy móc, vật tư tiến độ. Tôi dường như ít có thời gian để mơ mộng, vì thế giới đã quay guồng. Ước mơ đã biến tôi thành tôi bay giờ. Tôi tiếc nuối vì những giấc mơ của mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét