Em đang ở bên anh

Mỗi ngày em dậy từ 5h nấu lại nước sôi rồi ăn mì tôm, đội mưa chạy xe máy 10km để đi dạy. Cứ như vậy đều đều đã hai năm nay . Từ khi em yêu anh em phải chấp nhận nhiều thứ quá. Phải ba bốn tháng em mới gặp anh một lần, có hôm vừa về rồi đi ngay. Em ở với anh, chưa được lần nào dài dài. Hôm trước anh về bàn với mẹ định đưa em về làm đám cưới , em mừng muốn khóc. Thế mà, giờ anh lại chuyển công tác lên Bắc Giang, lại khó về hơn. Có lúc em nghĩ hay thôi để em bỏ nghề theo anh ra Hà Nội để làm việc gì đó cũng được, miễn sao được gần nhau. Hai đứa dựa vào nhau mà sống. Như vậy em sẽ cảm thấy bớt lạnh hơn. Rồi anh hẹn mùa hè trường cho nghĩ em với anh cùng về nhà làm đám cưới. Em lại kiên trì chờ đợi thêm một mùa đông nữa lạnh giá.
Số em số khổ, từ nhỏ sinh ra đã chẳng thấy mặt bố. Em chẳng biết tình cảm của người cha giành cho mình như thế nào. Nghĩ đi nghĩ lại em cũng cô đơn giống mẹ. Ngày em gặp anh và yêu anh, em khao khát được yêu được che chở được ôm ấp. Được ngã đầu vào vai anh như một đứa trẻ ngã đầu vào lòng cha. Em vẫn xinh đẹp, có lẽ là ngày càng đẹp hơn. Như chiếc lá mùa xuân, đang rung rinh đón những hạt mưa rơi lất phất. Em cứ mơ màng trong suy nghĩ về tình yêu, vì đứa con em đang mang trong người mà quên đi cái thực tại cô đơn đang hiện hữu. Gió đông lùa vào cánh cửa cũ màu gỗ mun,  em vừa lau nhà vừa nghĩ đến quá khứ của hai chúng mình . em muốn áp tai vào lồng ngực của anh, xem sự ấm áp trong từng hơi thở , nghe nhịp đập của trái tim anh. Giống như đôi chim bồ câu rúc rích trong tổ ấm của mình . Có lẽ sự cô đơn đã làm em càng yêu anh hơn. Niềm vui như lúc nhỏ em ngồi trên cái xe lúa hồi xưa nhìn anh dắt mũi con trâu. Hồi đó em còn bé, chay theo lưng anh để bắt những con muông muỗm béo ngậy về rang. Em chẳng biết tình yêu lớn lên khi nào. Tại sao em cứ muốn gặp anh và thân thiết với anh như anh trai, em gái.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến