THE WEEK
Trên cái thành phố nhịp sống tràn trề đó, không ai ngờ còn những tâm hồn yếu sát lại với nhau. Họ đại diện cho một lớp người viết trẻ, đa phong, đa cảm và hoàn cảnh cũng khác biệt nhau. Những nghệ sĩ đó gặp nhau thật tình cờ.
Fri - Người kể chuyện - Sn 1989 - Nghề nghiệp : Kỹ sư cầu đường . Khi còn trong nhóm cậu là sinh viên của ĐH Kỹ thuật. Tính cách mềm dịu, yếu đuối, sống nội tâm. Tuy nhiên nhiều khi bộc lộ ra ngoài là một người vui vẻ và hòa đồng. Là người nhanh nhạy trong suy nghĩ, nhưng lại là người nhút nhát trong chuyện tình cảm, cộng với khí chất ưu tư cậu được Sun chọn là người dẫn hầu hết các câu chuyện. Nhiều khi cách dẫn truyện phức tạp của cậu dẫn đến phát sinh nhiều tình tiết trong kịch bản cho thấy sự cồng kềnh trong bản thảo. Cậu thường phức tạp hoá mọi vấn đề nhưng lại không có cách nào giải quyết được. Thành ra mọi câu chuyện của Fri thường dang dỡ và không có lối ra. Nói chung cậu chính là những nhánh cây khô trụi lá mà tỏa ra đến vô tận.
Lee - Bạn của Fri - Sn 1988 - Nghề nghiệp : Kỹ sư công nghệ thông tin cô tốt nghiệp trước Fri một năm ở ĐH Kỹ thuật. Là cô gái tạo cảm hứng viết và cũng là một độc giả. Sau này chính Fri và Lee đã kết hôn với nhau. Mặc dù trước đó họ đã có những mối tình khác tưởng như đã chín. Sau khi chia tay MoneyMoon sự trở lại đau đớn của Edily, dường như Lee chính là sự an ủi duy nhất của Fri.
Sun - Thành viên nhóm The Week - Sn 1979 - Kinh doanh nhà hàng. Tính cách nghệ sĩ và hiện đại . Khí chất ung dung là người ưa giao tiếp với giới văn nghệ sĩ. Cũng là người sành về ẩm thực. Trước kia cậu làm đầu bếp cho một nhà hàng, sau này cậu tách ra và đi theo một con đường riêng. Chuổi AF rétauran do cậu và người em quản lý cũng đông khách, hầu hết các nhân viên của AF đều được đào tạo bài bản về phong cách phục vụ. Nhật Lâm là một trong số những nhân viên có khả năng nấu được những món ăn đắt khách, sau này cậu ta vì thất tình nên bỏ đi Nam Vang khiến Sun làm ăn khó khăn và từ bỏ sự nghiệp viết lách để tập trung công việc. Sun thường tổ chức những sự kiện ở nhà hàng của mình và mời nhóm đến bàn luận một đề tài gì đó.
Toe - Thành viên nhóm The Week - Sn 1982 - Kỹ sư xây dựng . Sau này bỏ nhóm đi học Thạc Sĩ ở Nhật Bản. Tính cách huyền bí mạnh mẽ . Khí chất linh hoạt . Có lẽ sau ba năm Toe là người có cuộc sống ổn định nhất. Cậu kết hôn với Wed và chuyển về làm cho một công ty thiết kế của thành phố.
Wed - Chị họ của Fri - Sn 1986 - Giáo viên trường THPT . Khi còn trong nhóm cô là sinh viên trường ĐH Sư Phạm. Sau này kết hôn với Toe và cũng rời khỏi nhóm. Cô là đại diện của sự mỏng manh . Khí chất ưu tư. Nhưng ẩn trong sự yếu ớt đó là một ý chi mạnh mẽ. Không phải mau nước mắt nhưng tình cảm tràn trề. Có một thời gian Wed phải thất nghiệp và làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Sau đó cô và Nhật Lâm đã dọn đến sống chung, cô nhận đi dạy hợp đồng cho một trường cấp 3 ở miền núi.
Thu - Thành viên nhóm The Week - Sn 1987 - Nhân viên ngân hàng. Khi còn trong nhóm cô là sinh viên trường ĐH Kinh Tế. Sau này kết hôn với Sun. Tính cách sắc sảo. Khí chất linh hoạt. Thu cũng rất chậm lấy chồng. Nhiều khi ương ngạnh khiến cô không tìm ra người phù hợp. Cô là đặc trung cho kiểu người đẹp mà chảnh. Có lẽ cô là người nữ cá tính và năng động. Sở thích của cô là chạy xe dạo phố vào ban đêm.
Sat - Trưởng nhóm The Week - SN 1981 - Chủ quán cà phê , nghệ sĩ guitar. Tính cách nghệ sĩ triền miên dẻo dai ở con người này. Khí chất ưu tư . Dường như mọi hành động của anh đều cho thấy chất nghệ vốn có sẵn sàng bộc lộ ra ngoài nếu có cơ hội. Anh ta là kiểu người điên cuồng và sống chết với tác phẩm.
Moon - Thành viên nhóm The Week - Sn 1991 - Sinh viên ĐH Ngoại Ngữ. Sau này Moon đã rời nhóm và đi theo một con đường riêng. Tính cách trẻ con và hài hước. Khí chất nóng nảy. Sau này Moon sống ẩn mình. Người ta không tìm thấy một tác phẩm nào của cô bé nữa. Moon biến mất như mặt trăng đêm ba mươi. Là cô gái thứ 3 nhỏ tuổi, cô chủ nhật bé nhỏ đại diện cho tính trẻ con, nhút nhát. Thường đi tìm kiếm những tình tiết như tưởng tượng của bé thơ.
Nhật Lâm - Người yêu của Wed - Sn 1984 - Nhân viên của nhà hàng AF do Sun quản lý. Nhật Lâm rất yêu Wed và họ đã có một thời sống với nhau như vợ chồng. Nhưng một ngày Toe xuất hiện khiến tình cảm của họ bị rạn nứt. Sau đó đổ vỡ.
Cloud - Em gái Toe - Sn 1990 - Sinh viên trường cao đẳng thương mại. Nhưng sau này lại đi làm thợ hớt tóc. Cloud chính là mối liên kết giữa Fri và Toe.
Kiều Trang - Chị chủ quán in - Sn 1985 - Chủ quán cà phê gần trường Kinh Tế. Là một nơi nhóm họp vào mỗi tối thứ bảy.
Ruby - đồng nghiệp thời hiện tại của Lee - Sn 1980 - Lập trình viên
Quốc Hoàn - Em ruột của Sun - Sn 1983 - Quản lý nhà hàng. Ông chủ trục tiếp của Nhật Lâm
****
Thế giới kỷ niệm đã chôn dần trong ký ức của tôi. Cái kỷ niệm không gần không xa, nhưng đột nhiên nó lại được gợi lên từ một cuộc hẹn một buổi tối mùa thu. Khi tôi kết thúc một ngày làm việc khá vất vả, cũng như mọi hôm lên mạng xã hội và đọc mấy thứ linh tinh trước khi đi ngủ. Trong một vài nick còn sáng tôi dạo qua xem những suy nghĩ của từng người trên dòng thời gian của họ nhằm tìm kiếm những người đồng cảm với mình. Rồi đột nhiên có một tin nhắn lạ. Một người quen từ thời học đại học rủ đi uống cà phê. Ba năm trước, khi tôi chỉ là một thằng sinh viên ngô nghê, còn chưa đủ tự tin để theo đuổi những đam mê. cô ấy là một trong những người tạo cảm hứng cho tôi. Đó là một cô gái đẹp và lớn hơn tôi 1 tuổi. Tôi vẫn gọi cô ấy là chị mặc dù có vẽ tuổi tác chả chênh lệch mấy. Tôi đợi chị trên một vĩa hè trước mặt Hà Thành Plaza nơi thích hợp nhất để dừng xe. Thời gian chờ đợi hơi dài làm tôi có cảm giác bồn chồn, e chị không quen đường Hà Nội lắm . Bình thường khi đợi chờ một ai đó, tôi thường ung dung kiếm một trò gì đó giết thời gian. Nhưng lần này tôi có cảm giác lo lo. Ngày còn đi học mọi thứ đối với tôi như một giấc mơ, giấc mơ triền miên. Lúc thì giữa mùa hè oi ả, lúc thì giữa mùa đông lạnh giá với những kỷ niệm hiện về, giấc mơ của tôi với đám bạn bè, hình bóng những người thân quen mà lâu lâu lại xuất hiện hình ảnh của chị trong đó. Suốt ngày tôi đi đi về về giữa ký túc và thư viện . Mỗi lần chị đi qua trước mặt và nở nụ cười , tôi dường như quên đi tất cả mọi âu lo. Đôi mắt của chị thật đẹp, chính đôi mắt đó làm cho tôi chết mê chết mẫn . Tôi yêu những đôi mắt một mí đến lạ. Hầu hết những cô gái tôi có cảm tình sau này đều mắt một mí. Đó là do tôi đa tình hay do tôi chung thủy. Chúng tôi chỉ tiếp xúc với nhau bằng cái nhìn vội và nụ cười lướt qua nhau trên đường vậy thôi, chứ tôi cũng chẳng có lần nào gặp nhau ngồi nói chuyện cho đàng hoàng. Lần cuối cùng gặp chị cách đây 2 năm trong một lần đi xin việc, chị lại làm ngay ở công ty đó khiến tôi bất ngờ. Dường như mỗi lần gặp chị tôi thường cảm thấy lúng túng. Ngoài người yêu cũ tôi ra chưa có ai làm cho tôi cái cảm giác đó.
Có lẽ vì sắc đẹp và cách ăn nói của chị. Làm tôi thấy bối rối quê kiểng. Đôi khi tôi nghĩ không biết có người đàn ông nào khuất phục được chị. Tôi không phải là người khéo ăn khéo nói nên trước khi gặp chị cũng phải chuẩn bị từ trước . Có lúc tôi nghĩ, còn hồi hộp hơn cả khi đi gặp người yêu. Giống như một cuộc hẹn lớn.
Tôi lại gọi phone thêm lần nữa , lần này tôi lại cảm thấy hơi áy náy. Trong đầu tôi luôn vang lên câu hỏi, lỡ như có vấn đề gì, lỡ như có chuyện gì. Hay tôi vì sự chờ đợi quá lâu mà nghĩ linh tinh trầm trọng hóa vấn đề. Cũng may chị cũng bắt máy . Vẫn cái giọng đó , làm tôi lúng túng một vài giây.
Chị đang ở đâu đấy. Chị có biết đường sang không đấy.
Đầu dây bên kia chị trả lời làm tôi thấy càng thêm lo.
Chổ của em ở xa chổ chị đúng không.
Mặc dù nơi hẹn tôi đang đứng rất gần chổ chị ấy ở.
Cuối cùng tôi cũng quyết định chờ thêm một lúc nữa. Lại thêm 10 phút. Hà Thành Plaza là một nơi khá rộng trên đường Thái Thịnh nơi mà một thời tôi và các chị họ rủ nhau đi ăn kem. Đây là nơi các cặp tình nhân thường hẹn hò nhau vào mỗi tối thứ bảy. Gần chổ tôi đứng cũng có vài ba chàng đang chờ người yêu. Rồi hai ba phút sau một vài cô gái lần lượt bước ra và leo lên xe. Họ chở nhau đi dần. đứng ở đây làm tôi cứ có cảm nghĩ rằng tôi đang chờ người yêu, chứ không phải chờ một người quen biết như chị ấy. Tôi hơi hồi hộp.
Sau một hồi điện thoại , tôi quyết định vòng xe đi đón chị. Ở cái nhìn đầu tiên tôi thấy dáng chị đẹp và teen khá bất ngờ. Tôi không giấu được sự luống cuống của mình khi nhìn chị đứng bên đường. Chị vẫn đẹp như ngày nào. Đôi mắt hút hồn và giọng Nghệ An pha. Chỉ có những người am hiểu về xứ nghệ mới biết được chị ở xứ nào. Hầu như mỗi người mới ra Hà Nội thường bị pha giọng hoặc nói khác hẵn thường ngày. Vẽ đẹp càng làm tôn lên sự đặc biệt về giọng nói. Chuẩn mực của một sự kiêu sa.
Tôi không biết mình đang yêu hay kính trọng chị. Có lẽ tôi đã yêu chị về phong cách, hay là về mọi thứ liên quan đến chị. Nhìn từ đôi mắt dịu dàng toát lên phong thái của một nhà chính trị. Theo cách ăn nói của dân làm ăn : nếu như chị làm ở bộ máy nhà nước có lẽ là còn tiến xa lắm. Nhưng tôi biết tính cách của chị không như vậy. Tôi luôn suy nghĩ để tìm ra những nét thân thiện của chị để kiểm soát cảm xúc của chính mình và cũng để cho buổi nói chuyện đỡ chán. Vì tôi cũng là người khá vụng ăn vụng nói, nhất là ngồi trước người đẹp. Có khi tôi để đầu óc giản ra để bớt căng thẳng. Có lẽ 3 người sẽ dễ nói chuyện hơn, còn 2 người thì tâm sự gì đây.
Tiếng nhạc piano lã lướt trên một không gian khá rộng rãi để nói chuyện. Dường như tính cách của tôi không phù hợp với những nơi sang trọng. Tôi cũng tránh nói về chuyện cá nhân của mình để chị ấy giảm bớt sự thắc mắc của mình đối với những vấn đề trong quá khứ, nhưng cuối cùng cái tôi của mình cũng tự khai. Tôi là một người đa cảm cô đơn nhưng thô kệch, thực tế thì tôi cũng không cô đơn lắm, nhưng vẽ về ngoài làm cho người ta nhìn vào có vẽ yếu mềm nào đó của người đàn ông. Trái với con người lịch lãm và năng động của chị. Ánh mắt của chị nhìn tôi, và thỉnh thoảng cười thân thiện làm tôi bớt đi sự ngại ngùng. Thỉnh thoảng chị đưa tay vuốt nhẹ mái tóc làm lộ ra khuôn mặt đẹp rạng rỡ.
Dạo này em còn viết nữa hay không?
Tôi cố gắng diễn đạt câu chuyện của mình từ từ và ngắn gọn, nhưng trong suy nghĩ của tôi thì hàng tá ký ức tràn về thật lộn xộn.
Đó là 6 năm trước, còn dạo này em bận làm ăn
6 năm về trước ở một khu nhà trọ gần đại học kinh tế, bà chủ nhà dẫn một cô gái mặc đồng phục công sở đến xem phòng. Xem cái cách ăn mặc của cô ta chẳng ai nghĩ cô gái đó là một sinh viên. Dáng cao và khuôn mặt sắc sảo đến nổi những chàng trai ở các phòng trọ quanh đó không thể không tò mò. Cô gái mới đến đó là Kiều. Sau khi bà chủ trọ đi khỏi , Kiều đã nhanh chóng làm quen với một cậu em phòng đối diện, trông khá thư sinh. Ngày qua ngày Kiều chỉ xuất hiện ở căn phòng đó vào ban đêm, khoảng 10h đêm. Cô đã biến cậu em đó thành ông bảo vệ bất đắc dĩ phải đi mở cổng cho cô hàng tối. Chắc là vì một sự khúc mắc nào đó trong tình cảm dần dà cô càng ngày càng thân mật với chú em này.
Ở một nơi khác trong quán lục huyền cầm, một anh chàng ngồi nhâm nhi một ly cà phê một mình. Anh chàng chú ý đến những lẵng hoa, những thứ còn lại sau khi cái quán này khai trương. Sau lời giới thiệu nhẹ nhàng của một anh chàng MC, một cô gái bước ra sân khấu nhỏ của quán và cất tiếng hát. Dưới các bàn trà không ngớt tiếng vỗ tay. Anh chàng đó cũng vừa châm điếu thuốc và vỗ tay theo, đôi mắt vẫn chăm chút vào những lẳng hoa, lâu lâu quay sang nhìn cô gái hoặc nhạc công phía bên cạnh. Lâu lâu, chàng ta hơi nhăn mặt khi phát hiện ra một nốt nhạc nào đó hơi phô hoặc quá mùi. Khán giả bên dưới chỉ có một cô gái vẫn ngồi bất động để thưởng thức tiếng hát. Một lúc sau khi cô gái đã hát xong. MC cảm ơn khán giả xong giới thiệu cô gái vừa hát là em gái của chủ quán, tiếp theo chàng hướng đôi mắt về chính anh chàng đang hút thuốc và gợi ý khán giả lên giao lưu. Anh chàng ra dấu và lên trình diễn một bài. Chàng trai thử dạo qua một đoạn và chỉnh nốt cho cây aucoutic đồng thời giới thiệu qua về mình. Anh chính là Khánh 123. Một kiểu chơi đàn đơn giản nhưng rất hiệu quả, cả căn phòng giường như im lặng để nghe anh chàng hát. Cô gái ngồi bất động cũng thay đổi tư thế để hướng mắt về phía Khánh 123 khi anh đang thả mình trong một bài hát nước ngoài.
Sau khi thoả mãn được nhu cầu hát hò của mình, Khánh 123 đi xuống khỏi bậc sân khấu nhường chổ cho MC, ngắt 1 bông hồng chổ mấy lẳng hoa . Chàng đặt lên bàn của cô gái một mình đó và bước ra khỏi quán. Bên ngoài một thầy giáo đã đứng chờ cậu và họ cùng đi xe máy về nhà. Qua một cái chợ đêm, họ dừng lại mua một ít đồ ăn đêm, một ít rượu. Hai anh chàng vừa uống vừa nói chuyện về văn chương, về công việc, và về nước Nhật.
Tại thư viện trường kỹ thuật , tôi đang sử dụng máy tính và đọc tin tức trên các diễn đàn mạng, nhìn qua những con mọt sách bên cạnh, chẳng thấy một anh chàng nào. Có lẽ con gái chăm học hơn. Còn tôi đang trốn học và cố gắng tận dụng những cái máy của trường để chơi game, đọc tiểu thuyết.
***
Tôi kể chuyện về nhóm văn sĩ Week một nơi chúng tôi cùng tự do thể hiện sức viết, những ước mơ hoài bão của một thời sinh viên hiện ra trước mắt tôi như những câu chuyện trong kỷ niệm. Cái nhóm ấy đã viết nên bao thứ văn chương mà một thời đối với tôi đó như là một phần ký ức còn đang dỡ. Những sản phẩm đa nhân cách cũng không phải là một mớ hỗn độn được sắp xếp cho đủ chữ đủ vần. Rồi thời gian cũng làm tan rã dần. Hồi đó chúng tôi đến với nhau với cùng một đam mê viết lách. Viết nhiều lắm nhưng bản thảo hầu hết cũng chỉ nhét vào ngăn bàn. Chỉ có một vài cuốn được xuất bản. Nhóm viết này khởi nguồn từ cặp bút danh Hoàng Khánh. Sau đó Hoàng Khánh kết nạp thêm từng người. Và đến lúc tôi gia nhập nhóm đã có 7 người, mỗi người một tính cách, văn phong và sức viết cũng khác nhau. Và điều đặc biệt nhất là ngoài Hoàng ra không ai là nhà văn.
Tôi kể chuyện về nhóm văn sĩ Week một nơi chúng tôi cùng tự do thể hiện sức viết, những ước mơ hoài bão của một thời sinh viên hiện ra trước mắt tôi như những câu chuyện trong kỷ niệm. Cái nhóm ấy đã viết nên bao thứ văn chương mà một thời đối với tôi đó như là một phần ký ức còn đang dỡ. Những sản phẩm đa nhân cách cũng không phải là một mớ hỗn độn được sắp xếp cho đủ chữ đủ vần. Rồi thời gian cũng làm tan rã dần. Hồi đó chúng tôi đến với nhau với cùng một đam mê viết lách. Viết nhiều lắm nhưng bản thảo hầu hết cũng chỉ nhét vào ngăn bàn. Chỉ có một vài cuốn được xuất bản. Nhóm viết này khởi nguồn từ cặp bút danh Hoàng Khánh. Sau đó Hoàng Khánh kết nạp thêm từng người. Và đến lúc tôi gia nhập nhóm đã có 7 người, mỗi người một tính cách, văn phong và sức viết cũng khác nhau. Và điều đặc biệt nhất là ngoài Hoàng ra không ai là nhà văn.
Trong buổi lễ sinh nhật đầu tiên của nhóm, một chiếc bánh sinh nhật có tên là theweekseveninseven khắc tên của từng người trong nhóm. Từ đó về sau các bút danh lấy tên của các ngày trong tuần làm tên gọi của mỗi người : Hoàng Sun, Nga Moon, Kiều Thu, Phong Toe, Hoài Fri, Khánh Sat, Thanh Wed.
Sun là người lớn tuổi nhất trong nhóm. Anh bước đi trong bộ dạng khó khăn, nhiều khi trong bộ dạng đó người ta tưởng anh là đô rê mon, một Đô rê mon cao lêu nghêu. Sun là người khá thành đạt so với tuổi. Có một lần Sun kể câu chuyện lập nghiệp của mình cho cả nhóm nghe. Thừa hưởng một mảnh đất thừa kế từ ông nội, Sun bán đi được mấy chục triệu. Năm 99 mấy chục triệu đó là một khoản tiền lớn. Anh vốn là một nhà văn nghiệp dư có máu kinh doanh và viết báo. Đầu tiên anh thử sức với cái quán truyện tranh trước cữa nhà, một khoảng đầu tư nhỏ mà an toàn . Sau đó một thời gian, vì giúp đỡ cô chị họ cũng là cháu của ông nội, anh mở một cái quán ăn nhỏ ở gần trường học để bán chủ yếu cho sinh viên, và đưa cô chị họ của mình về làm đầu bếp. Nhưng quán ăn của cậu ban đầu cũng không được đông khách, chỉ đủ để duy trì. Một năm sau đó khi cái trường đại học đó mở rộng ra thêm, thu hút nhiều sinh viên hơn thì cậu lại cũng làm ăn ra. Bốn năm sau cậu thuê hẵn một cái cantin ở trường, và sửa sang lại một cái kho để hoang để làm quán cà phê. 2 năm sau nữa cậu bán căng tin đó và mua lại một quán ăn tự phục vụ. Và từ năm 2007 Hoàng đã trở thành một ông chủ một loạt nhà hàng mini. Hoàng lên như gió nhờ vào máu nghệ sĩ và quan hệ xã hội rộng và nhất là các mối quan hệ với nhiều thế hệ quan chức ở quận. Chính ông nội của Hoàng lúc còn sống cũng là một giáo viên có tiếng. Tuy nhiên giáo viên của chế độ cũ nên chỉ dạy thêm ở nhà. Một phần ảnh hưởng của ông nội, từ nhỏ đã là một người ưa văn chương, thích đọc sách. Trong những tác phẩm của mình anh ấy thường có những ý tưởng khá táo bạo và logic nhưng cảm văn thì lại khá ít. Sun thường tổ chức những bữa tiệc nhỏ tại nhà mời đám chúng tôi đến hò hét để lấy ý tưởng. Những ý tưởng của Sun thì táo bạo hết chổ nói thậm chí anh đòi viết về đề tài thế giới thứ 3, chuyện chính trị, những vụ án tình yêu ngang trái ...
Buổi họp thứ n
Một vài đề tài được Sun đưa ra. Mỗi người tự chọn cho mình một đề tài. Sau đó Toe Wed Fri Thu Sat Moon phác họa ngay những kịch bản có phần thô sơ. Toe một anh chàng khá lịch lãm với vẽ bề ngoài giàu có và cuốn hút, văn phong cũng tạm . Sở trường của Toe là biên kịch. Có một người nào thư sinh một cách mạnh mẽ, yêu đời một cách lạnh lùng, suy nghĩ khó đoán thì đó chỉ có là Toe. Cá tính hoạt bát làm cho Toe không bao giờ rời mắt các cô gái. Toe đưa ra một hình tượng một anh chàng chủ quán cà phê theo đuổi một cô sinh viên đi xin việc làm thêm, cuối cùng nhận ra cô gái đã có người yêu. Rồi vẽ ra kịch bản của hai đám giang hồ chém giết nhau loạn xạ và cuối cùng là cảnh cô gái đứng một mình trên ban công nhớ về người tình đã khuất. Một đoạn phim ngắn trong tưởng tượng đã được Toe dựng lên trong nháy mắt như người ta cầm bút chì phác họa những đường nét cơ bản của một bức họa đang trong thời kỳ thai nghén. Nhưng chính cái được và mất cũng là ở điểm này, nhiều khi họa sĩ không vẽ ra những bức tranh quá cân đối, sẽ gây sự nhàm chán. Nên bộ xương của tác phẩm cũng không nên quá hoàn hảo. Ý tưởng này được nhóm trưởng duyệt và sửa sang đôi chút. Sau đó mô tả ý tưởng của mình cho những thành viên còn lại góp ý.
Tất cả đã thành hình. Một buổi giao ban của 7 người đọc lại bản phô tô cốt truyện và bổ sung ý tưởng . Hai chị em Thanh Wed và Hoài Fri thì lại nhút nhát. Đôi mắt wed luôn buồn ngược lại với Fri thì luôn cười. Wed thiên về nội tâm còn Fri thích diễn tả tiến trình của hành động . Chính vì vậy mỗi lần nhận được đề tài Wed nhận viết phần chuyện liên quan đến tình cảm của nhân vật chính. Còn Fri lại là người dẫn truyện. Ngược lại với cặp chị em Thanh Hoài nhút nhát kia, cặp bài trùm Kiều Phong vừa năng động vừa cá tính, họ thích những thứ tươi mới. Kiều là tên thật của Thu, mặc dù giỏi hầu khắp các chiến trường nhưng cô nàng đanh đá này hơi một tý là gây chuyện. Thu đảm nhiệm phần phản biện, mọi ý tưởng đưa ra đều bị cô tìm cách đặt ra những câu hỏi để nhiều khi phát hiện ra những điểm chưa hay, có khi cô còn tìm cách lái bố cục sang một hướng khác. Tên thật của Thu là Kiều nhưng ai cũng gọi cô là "thớt" một cách châm chọc cho thứ tự của cô trong nhóm.
Một vài đề tài được Sun đưa ra. Mỗi người tự chọn cho mình một đề tài. Sau đó Toe Wed Fri Thu Sat Moon phác họa ngay những kịch bản có phần thô sơ. Toe một anh chàng khá lịch lãm với vẽ bề ngoài giàu có và cuốn hút, văn phong cũng tạm . Sở trường của Toe là biên kịch. Có một người nào thư sinh một cách mạnh mẽ, yêu đời một cách lạnh lùng, suy nghĩ khó đoán thì đó chỉ có là Toe. Cá tính hoạt bát làm cho Toe không bao giờ rời mắt các cô gái. Toe đưa ra một hình tượng một anh chàng chủ quán cà phê theo đuổi một cô sinh viên đi xin việc làm thêm, cuối cùng nhận ra cô gái đã có người yêu. Rồi vẽ ra kịch bản của hai đám giang hồ chém giết nhau loạn xạ và cuối cùng là cảnh cô gái đứng một mình trên ban công nhớ về người tình đã khuất. Một đoạn phim ngắn trong tưởng tượng đã được Toe dựng lên trong nháy mắt như người ta cầm bút chì phác họa những đường nét cơ bản của một bức họa đang trong thời kỳ thai nghén. Nhưng chính cái được và mất cũng là ở điểm này, nhiều khi họa sĩ không vẽ ra những bức tranh quá cân đối, sẽ gây sự nhàm chán. Nên bộ xương của tác phẩm cũng không nên quá hoàn hảo. Ý tưởng này được nhóm trưởng duyệt và sửa sang đôi chút. Sau đó mô tả ý tưởng của mình cho những thành viên còn lại góp ý.
Tất cả đã thành hình. Một buổi giao ban của 7 người đọc lại bản phô tô cốt truyện và bổ sung ý tưởng . Hai chị em Thanh Wed và Hoài Fri thì lại nhút nhát. Đôi mắt wed luôn buồn ngược lại với Fri thì luôn cười. Wed thiên về nội tâm còn Fri thích diễn tả tiến trình của hành động . Chính vì vậy mỗi lần nhận được đề tài Wed nhận viết phần chuyện liên quan đến tình cảm của nhân vật chính. Còn Fri lại là người dẫn truyện. Ngược lại với cặp chị em Thanh Hoài nhút nhát kia, cặp bài trùm Kiều Phong vừa năng động vừa cá tính, họ thích những thứ tươi mới. Kiều là tên thật của Thu, mặc dù giỏi hầu khắp các chiến trường nhưng cô nàng đanh đá này hơi một tý là gây chuyện. Thu đảm nhiệm phần phản biện, mọi ý tưởng đưa ra đều bị cô tìm cách đặt ra những câu hỏi để nhiều khi phát hiện ra những điểm chưa hay, có khi cô còn tìm cách lái bố cục sang một hướng khác. Tên thật của Thu là Kiều nhưng ai cũng gọi cô là "thớt" một cách châm chọc cho thứ tự của cô trong nhóm.
Khánh sát một tay có sức viết ớn nhất. Suốt ngày thích uống cà phê và viết như điên. Mọi bản thảo rời rạc qua tay hắn góp nhặt từng mảnh lại, và ghép thành một cuốn truyện coi như của riêng hắn. Hắn ta thường thích nghe nhạc âu mỹ hơn là nhạc việt . Nga moon với cặp kính cận một cô bé nhỏ nhắn hoạt bát và đa tính cách. Cũng có một số tiểu thuyết được đăng báo ngay thời còn 16 tuổi. Nga Moon được giao nhiệm vụ là đọc và sửa văn phong và hướng cho mỗi nhân vật một cá tính. Sau khi một tác phẩm hoàn thành Sun là người chịu trách nhiệm ấn hành. Thời buổi kinh tế không một đồng nào là không quý văn viết vì tiền. Không được hay, nhưng cũng không được phép không đến nỗi nào.
Tiếng nhạc dịu dàng êm ái, tôi đang đắm chìm trong những luồng ký ức miên man của quá khứ. Những buổi thực hành trong phòng máy, những trận giao lưu bóng đá giữa các nhà có chị tham gia. Tôi chợt giật mình khi Lee hỏi :
Em làm ở đây lâu chưa?
Những câu hỏi đại loại như thế. Nhiều khi những phút mất tập trung tôi trả lời chị theo quán tính.
Hơn một năm chị ạ . Bôn ba khắp nơi. Chị vẫn đẹp như ngày xưa nhỉ.
-Chị già đi thì có.
Tôi hơi bối rối vì cách đối thoại của mình khiến tôi càng mất tự nhiên hơn. Chị lớn hơn tôi một tuổi , trên giấy tờ là vậy nhưng có lẽ Lee chỉ sinh trước tôi vài ba tháng. Nhưng trước sau tôi vẫn gọi là chị. Hoàn cảnh bi đát của tôi bấy giờ thì chẳng có gì đáng kể. Chẳng nhẽ tôi lại ngồi than vãn về cảnh làm ăn dẫm chân tại chổ của mình. Ừm, có lẽ đời lúc gặp may lúc gặp rủi , tôi cố ý chỉ nói chuyện về cái quá khứ huy hoàng của nhóm The Week.
Một buổi chiều Wed đi bộ từ chổ làm về phòng trọ trong cái lạnh căm căm của mùa đông, người cô ướt sũng chỉ vì mấy giọt mưa lất phất. Cánh cổng khu nhà trọ không hiểu sao đóng chặt, cô gọi mãi mà chẳng ai ra mở cửa . Cô đứng khép nép vào một góc quán phía đối diện để tránh cơn mưa ngày một nặng hạt. Mắt cô đẫm buồn, một cử nhân văn không có việc phải đi chạy bàn. Bao nhiêu mơ ước dường như chững lại. Tiếng lao xao trong quán dường như không làm cô mấy bận tâm. Mấy tháng làm nhân viên quán cơm làm cô đã quen với tiếng động đó. Cô chỉ thấy buồn , lạnh và lo cho ngày mai. Một ngày thứ tư êm ả, chợt một thanh niên đi chiếc xe wave cà tàng dừng trước mặt Wed . Cô chợt nhận ra ngay đó là chàng em họ với nụ cười hớn hở.
Chị Thanh lên em đèo, vừa nãy em qua đón chị nhưng thấy cổng khóa em đoán là chị đi làm chưa về nên em lại vòng lên trường xem điểm. May quá chị đã về.
Nhưng mà đi đâu giờ ? Wed thắc mắc.
Thôi nhanh lên chị, đi đâu rồi chị sẽ biết. Vừa đi em vừa kể cho chị nghe sau.
Wed hơi ngần ngại vì bộ áo quần đồng phục đang ướt trên người. Cô nghĩ là thằng em muốn mời chị đi ăn uống gì đó thôi. Nên cô đổi sắc mặt, hỏi gặng xem chú em chở mình đi đâu.
Đến nhà một người bạn. Cậu em không ngần ngừ kể. Chị cứ lên đây cho bớt mưa đã.
Em có quen một chổ người ta thuê viết chuyện, em nghĩ là chị nên tham gia thử coi, chứ chạy bàn thế này không ổn lắm. Trong mớ suy nghĩ lẫn lộn của Wed lúc đó, cô chẳng hề có một ý niệm nào về nhóm viết. Vì thường sản phẩm văn học nào cũng do một người viết ra, chứ cô chưa nghe nhóm viết bao giờ. Hi hữu lắm, có người viết lại chuyện, hoặc song bút như Quỷ Cổ Nữ.
Trong bộ dạng run lẩy bẩy như con chuột ướt , wed bước lên thềm trong sự ngạc nhiên của các chàng trai. Một trong số họ không rõ là ai tiến đến dẫn cô lên thềm với một nụ cười.
Em là Thanh ? Em vào đây cho đỡ lạnh.
Thanh không nói gì , chỉ im lặng đi theo một anh chàng chưa từng quen biết. Một căn biệt thự khá bề thế ở ngoại ô. Chắc là của một đại gia nào đó. Trước mặt cô là hai chàng trai và một cô gái đang ngồi bên lò sưởi nhìn ra.
Chào đón em. Bọn anh đã nghe Hoài kể về em rồi, bọn anh rất mong được hợp tác với em. Có thể em hơi bỡ ngỡ nhưng tý nữa vào nhà em sẽ quen dần thôi.
Thanh bước lên thềm có đôi chút bỡ ngỡ. Nhưng cô cũng bớt run. Thấy mọi người kéo bàn ghế để ngồi lại với nhau, Hoài nhanh nhẩu dắt chị đến ngồi bên lò sưởi.
Sau khi mọi người tập trung ở phòng khách đầy đủ, Hoàng tuyên bố.
Chào các anh chị em, tôi là Dương Thanh Hoàng xin có đôi lời. Đây là căn biệt thự do một người bạn của tôi cho mượn, trước khi ra đi. Cách đây một năm tôi và anh Khánh đây đã từng nãy ra ý định thành lập một nhóm để viết lách. Tôi đã lên mạng lập ra một trang web để tuyển người. Từng ngày từng ngày một chúng tôi không hề nguôi ý tưởng nhưng rất khó tìm được người có đủ văn phong và sức viết phù hợp. Có lẽ vì văn kén người mà người yêu văn cũng ít hoặc do tôi vô duyên một mình không đủ sức để tạo nên một cái gì đó mới lạ. Rồi trang web của tôi cũng có một số người để ý. Trong đó dĩ nhiên là có mặt các bạn. Tôi đã giành thời gian lên mạng tìm đọc những tác phẩm của các bạn đã giới thiệu. Tôi cũng tìm hiểu cách thức của từng người. Để thấy rằng các bạn không thấy tôi là ai quá xa lạ.
Có thể có bạn đã biết, có bạn chưa biết nhưng tôi mời các bạn đến đây với ước muốn là các bạn sẽ chung tay cùng với tôi để tạo ra một nhóm viết. Trước khi các bạn đến đây tôi đã tìm cách để tìm hiểu thật kỹ về hoàn cảnh của bạn. Các bạn là người có tài năng, bằng chứng là tôi đã từng nghe, đọc và nghe người ta kể về các tác phẩm của các bạn. Các tác phẩm của các bạn cũng đã có một lượng người đọc nhất định. Tôi đã trao đổi với từng người về ý tưởng này cho từng người, từng người các bạn trên mạng rồi nên các bạn cũng không quá ngạc nhiên. Tôi rất cần những người như các bạn để thành lập một nhóm viết và hiển nhiên nếu sản phẩm các bạn làm ra có người đọc thì thành quả các bạn có thể tự hưởng thụ tùy nhu cầu của từng người. Tôi tự dẫn các bạn về đây trong sự bất ngờ, để các bạn không kịp từ chối mà tôi cũng đồng nghĩa với mất đi một tài năng. Đây là cơ hội để các bạn thể hiện niềm đam mê của mình mà không phải chật vật tìm tòi mọi thứ một mình. Cho nên tôi cũng tha thiết mời các bạn hãy suy nghĩ thật kỹ rồi đưa ra quyết định. Cũng xin nói thêm các bạn đến đây nên coi mọi người như gia đình, giúp đỡ lẫn nhau không phân biệt giới tính và hoàn cảnh sống của từng người. Tôi sẽ trao đổi với mọi người thêm một vài buổi nữa về cách thức làm việc, tôi đã chuẩn bị một bữa tiệc để mọi người cùng tham gia và làm quen với nhau.
Kết thúc lời phát biểu Hoàng đưa mọi người tham quan ngôi biệt thự. Sau đó vì trời lạnh nên họ lại ngồi quanh lò sưởi.
Buổi gặp mặt đầu tiên, mọi người cởi mở tự giới thiệu về mình rất nghiêm túc. Riêng Wed mặc dù đã được thông báo trước nhưng do bận bịu công việc không check mail nên vẫn đôi chút hoài nghi, có khi cô còn cảm thấy lạc lõng.
Thực tế Hoàng đã gặp Thanh vào đúng một tháng trước, nhưng có lẽ Thanh không để ý. Khi một lần cô đi rút tiền đóng học phí,
Thu khoác cho Wed một tấm chăn mỏng. Họ cùng cười và làm quen với nhau. Đêm đó, họ hát hò uống chimay đến tận đêm, trong căn biệt thự đó. Cảm xúc và sự đớn đau giường như được nhen nhóm ngay cả khi êm đềm nhất. Phải có tài rủ rê thuyết phục nhau lắm và chuẩn bị từ trước họ mới đến được với nhau như vậy. Hôm đó thiếu mỗi môn do em bị ốm đang nằm viện. Việc này khiến cho nhóm The Weeks phải tính đến chuyện tìm thêm nhân sự trong một số tập chuyện. Mọi nhân vật đều được đưa ra mổ xẻ dưới nhiều ý kiến và phản biện được ghi chép thành sổ biên. Chuyện của The Week khá ăn khách và cũng nhiều đề tài mang tính thời sự.
Hôm sau Quốc Hoàn, em ruột của Mon đi một chiếc Camri chở mọi người đi quanh thành phố để ngắm cảnh. Chỉ có Fri và Wed lại phải ra về với cuộc sống thường ngày. Wed đã tự tin hơn và sau mỗi lần đi làm về cô lại online để viết. Có thể nói Wed là một cô gái có linh hồn và đa cảm nhất , những nhân vật nữ được giao cho Wed viết, nhiều khi cô ấy lại sáng tạo ra thêm những tình tiết để tăng thêm độ gay cấn của câu chuyện. Nhiều khi Kiều Thu không tìm được một điểm nào để phản biện, Wed thật sự là một cây viết mỏng manh. Còn Sat là một cây bút dẻo dai
Tôi và Phương chia tay, trong sự tiếc nuối, có lẽ chúng tôi muốn nói nhiều điều hơn, và cũng vì chúng tôi đã trưởng thành hơn 3 năm trước nên câu chuyện đôi khi cũng lạc lõng. Mỗi người đã có một khoảng trời riêng. Sắp tới tôi đi Bắc Giang, còn Phương cũng bay vào Đà Nẵng. Và những cảm xúc của tôi về Phương và nhóm The Week cũng phải dừng lại.
Tiếng nhạc dịu dàng êm ái, tôi đang đắm chìm trong những luồng ký ức miên man của quá khứ. Những buổi thực hành trong phòng máy, những trận giao lưu bóng đá giữa các nhà có chị tham gia. Tôi chợt giật mình khi Lee hỏi :
Em làm ở đây lâu chưa?
Những câu hỏi đại loại như thế. Nhiều khi những phút mất tập trung tôi trả lời chị theo quán tính.
Hơn một năm chị ạ . Bôn ba khắp nơi. Chị vẫn đẹp như ngày xưa nhỉ.
-Chị già đi thì có.
Tôi hơi bối rối vì cách đối thoại của mình khiến tôi càng mất tự nhiên hơn. Chị lớn hơn tôi một tuổi , trên giấy tờ là vậy nhưng có lẽ Lee chỉ sinh trước tôi vài ba tháng. Nhưng trước sau tôi vẫn gọi là chị. Hoàn cảnh bi đát của tôi bấy giờ thì chẳng có gì đáng kể. Chẳng nhẽ tôi lại ngồi than vãn về cảnh làm ăn dẫm chân tại chổ của mình. Ừm, có lẽ đời lúc gặp may lúc gặp rủi , tôi cố ý chỉ nói chuyện về cái quá khứ huy hoàng của nhóm The Week.
Một buổi chiều Wed đi bộ từ chổ làm về phòng trọ trong cái lạnh căm căm của mùa đông, người cô ướt sũng chỉ vì mấy giọt mưa lất phất. Cánh cổng khu nhà trọ không hiểu sao đóng chặt, cô gọi mãi mà chẳng ai ra mở cửa . Cô đứng khép nép vào một góc quán phía đối diện để tránh cơn mưa ngày một nặng hạt. Mắt cô đẫm buồn, một cử nhân văn không có việc phải đi chạy bàn. Bao nhiêu mơ ước dường như chững lại. Tiếng lao xao trong quán dường như không làm cô mấy bận tâm. Mấy tháng làm nhân viên quán cơm làm cô đã quen với tiếng động đó. Cô chỉ thấy buồn , lạnh và lo cho ngày mai. Một ngày thứ tư êm ả, chợt một thanh niên đi chiếc xe wave cà tàng dừng trước mặt Wed . Cô chợt nhận ra ngay đó là chàng em họ với nụ cười hớn hở.
Chị Thanh lên em đèo, vừa nãy em qua đón chị nhưng thấy cổng khóa em đoán là chị đi làm chưa về nên em lại vòng lên trường xem điểm. May quá chị đã về.
Nhưng mà đi đâu giờ ? Wed thắc mắc.
Thôi nhanh lên chị, đi đâu rồi chị sẽ biết. Vừa đi em vừa kể cho chị nghe sau.
Wed hơi ngần ngại vì bộ áo quần đồng phục đang ướt trên người. Cô nghĩ là thằng em muốn mời chị đi ăn uống gì đó thôi. Nên cô đổi sắc mặt, hỏi gặng xem chú em chở mình đi đâu.
Đến nhà một người bạn. Cậu em không ngần ngừ kể. Chị cứ lên đây cho bớt mưa đã.
Em có quen một chổ người ta thuê viết chuyện, em nghĩ là chị nên tham gia thử coi, chứ chạy bàn thế này không ổn lắm. Trong mớ suy nghĩ lẫn lộn của Wed lúc đó, cô chẳng hề có một ý niệm nào về nhóm viết. Vì thường sản phẩm văn học nào cũng do một người viết ra, chứ cô chưa nghe nhóm viết bao giờ. Hi hữu lắm, có người viết lại chuyện, hoặc song bút như Quỷ Cổ Nữ.
Trong bộ dạng run lẩy bẩy như con chuột ướt , wed bước lên thềm trong sự ngạc nhiên của các chàng trai. Một trong số họ không rõ là ai tiến đến dẫn cô lên thềm với một nụ cười.
Em là Thanh ? Em vào đây cho đỡ lạnh.
Thanh không nói gì , chỉ im lặng đi theo một anh chàng chưa từng quen biết. Một căn biệt thự khá bề thế ở ngoại ô. Chắc là của một đại gia nào đó. Trước mặt cô là hai chàng trai và một cô gái đang ngồi bên lò sưởi nhìn ra.
Chào đón em. Bọn anh đã nghe Hoài kể về em rồi, bọn anh rất mong được hợp tác với em. Có thể em hơi bỡ ngỡ nhưng tý nữa vào nhà em sẽ quen dần thôi.
Thanh bước lên thềm có đôi chút bỡ ngỡ. Nhưng cô cũng bớt run. Thấy mọi người kéo bàn ghế để ngồi lại với nhau, Hoài nhanh nhẩu dắt chị đến ngồi bên lò sưởi.
Sau khi mọi người tập trung ở phòng khách đầy đủ, Hoàng tuyên bố.
Chào các anh chị em, tôi là Dương Thanh Hoàng xin có đôi lời. Đây là căn biệt thự do một người bạn của tôi cho mượn, trước khi ra đi. Cách đây một năm tôi và anh Khánh đây đã từng nãy ra ý định thành lập một nhóm để viết lách. Tôi đã lên mạng lập ra một trang web để tuyển người. Từng ngày từng ngày một chúng tôi không hề nguôi ý tưởng nhưng rất khó tìm được người có đủ văn phong và sức viết phù hợp. Có lẽ vì văn kén người mà người yêu văn cũng ít hoặc do tôi vô duyên một mình không đủ sức để tạo nên một cái gì đó mới lạ. Rồi trang web của tôi cũng có một số người để ý. Trong đó dĩ nhiên là có mặt các bạn. Tôi đã giành thời gian lên mạng tìm đọc những tác phẩm của các bạn đã giới thiệu. Tôi cũng tìm hiểu cách thức của từng người. Để thấy rằng các bạn không thấy tôi là ai quá xa lạ.
Có thể có bạn đã biết, có bạn chưa biết nhưng tôi mời các bạn đến đây với ước muốn là các bạn sẽ chung tay cùng với tôi để tạo ra một nhóm viết. Trước khi các bạn đến đây tôi đã tìm cách để tìm hiểu thật kỹ về hoàn cảnh của bạn. Các bạn là người có tài năng, bằng chứng là tôi đã từng nghe, đọc và nghe người ta kể về các tác phẩm của các bạn. Các tác phẩm của các bạn cũng đã có một lượng người đọc nhất định. Tôi đã trao đổi với từng người về ý tưởng này cho từng người, từng người các bạn trên mạng rồi nên các bạn cũng không quá ngạc nhiên. Tôi rất cần những người như các bạn để thành lập một nhóm viết và hiển nhiên nếu sản phẩm các bạn làm ra có người đọc thì thành quả các bạn có thể tự hưởng thụ tùy nhu cầu của từng người. Tôi tự dẫn các bạn về đây trong sự bất ngờ, để các bạn không kịp từ chối mà tôi cũng đồng nghĩa với mất đi một tài năng. Đây là cơ hội để các bạn thể hiện niềm đam mê của mình mà không phải chật vật tìm tòi mọi thứ một mình. Cho nên tôi cũng tha thiết mời các bạn hãy suy nghĩ thật kỹ rồi đưa ra quyết định. Cũng xin nói thêm các bạn đến đây nên coi mọi người như gia đình, giúp đỡ lẫn nhau không phân biệt giới tính và hoàn cảnh sống của từng người. Tôi sẽ trao đổi với mọi người thêm một vài buổi nữa về cách thức làm việc, tôi đã chuẩn bị một bữa tiệc để mọi người cùng tham gia và làm quen với nhau.
Kết thúc lời phát biểu Hoàng đưa mọi người tham quan ngôi biệt thự. Sau đó vì trời lạnh nên họ lại ngồi quanh lò sưởi.
Buổi gặp mặt đầu tiên, mọi người cởi mở tự giới thiệu về mình rất nghiêm túc. Riêng Wed mặc dù đã được thông báo trước nhưng do bận bịu công việc không check mail nên vẫn đôi chút hoài nghi, có khi cô còn cảm thấy lạc lõng.
Thực tế Hoàng đã gặp Thanh vào đúng một tháng trước, nhưng có lẽ Thanh không để ý. Khi một lần cô đi rút tiền đóng học phí,
Thu khoác cho Wed một tấm chăn mỏng. Họ cùng cười và làm quen với nhau. Đêm đó, họ hát hò uống chimay đến tận đêm, trong căn biệt thự đó. Cảm xúc và sự đớn đau giường như được nhen nhóm ngay cả khi êm đềm nhất. Phải có tài rủ rê thuyết phục nhau lắm và chuẩn bị từ trước họ mới đến được với nhau như vậy. Hôm đó thiếu mỗi môn do em bị ốm đang nằm viện. Việc này khiến cho nhóm The Weeks phải tính đến chuyện tìm thêm nhân sự trong một số tập chuyện. Mọi nhân vật đều được đưa ra mổ xẻ dưới nhiều ý kiến và phản biện được ghi chép thành sổ biên. Chuyện của The Week khá ăn khách và cũng nhiều đề tài mang tính thời sự.
Hôm sau Quốc Hoàn, em ruột của Mon đi một chiếc Camri chở mọi người đi quanh thành phố để ngắm cảnh. Chỉ có Fri và Wed lại phải ra về với cuộc sống thường ngày. Wed đã tự tin hơn và sau mỗi lần đi làm về cô lại online để viết. Có thể nói Wed là một cô gái có linh hồn và đa cảm nhất , những nhân vật nữ được giao cho Wed viết, nhiều khi cô ấy lại sáng tạo ra thêm những tình tiết để tăng thêm độ gay cấn của câu chuyện. Nhiều khi Kiều Thu không tìm được một điểm nào để phản biện, Wed thật sự là một cây viết mỏng manh. Còn Sat là một cây bút dẻo dai
Tôi và Phương chia tay, trong sự tiếc nuối, có lẽ chúng tôi muốn nói nhiều điều hơn, và cũng vì chúng tôi đã trưởng thành hơn 3 năm trước nên câu chuyện đôi khi cũng lạc lõng. Mỗi người đã có một khoảng trời riêng. Sắp tới tôi đi Bắc Giang, còn Phương cũng bay vào Đà Nẵng. Và những cảm xúc của tôi về Phương và nhóm The Week cũng phải dừng lại.
Nhận xét
Đăng nhận xét