Mùa hoa xoan
Có một mùa đông qua
Một mùa đông lành lạnh
Hương rượu say thắm nồng
Mặt đất như nở hoa
Em ơi chờ tháng ba
Anh sẽ đưa em về
Hoa xoan đường nở tím
Thoang thoảng ngõ nhà anh.
Có một mùa hoa đẹp . Tôi nhớ mùa hoa đó luôn đẹp như bức tranh vẽ mùa xuân. Hình ảnh những cây xoan già trổ hoa. Hoa không rõ cánh như hoa anh đào nhưng sắc hoa ý nhị và tình tứ. Thấp thoáng dưới màu lá xanh, hoa sầu đông không ngại khoe mình dưới nắng nhạt. Đến cuối đường hoa từ trên cây rụng trắng có khi còn tím cả đường. Hoa đẹp như thơ và thanh khiết vì màu hoa có chất trong, hoa không vàng như tràm. Ngày còn nhỏ , tôi nhớ hoa xoan rụng cả sân trường và mùi thơm phảng phất. Chúng tôi vui đùa xung quanh hai cây xoan già vào trước buổi học hay giờ ra chơi. Các trò chơi bắn bi, xòa đầu, cưởi ngựa, cõng , kênh, bước, khăng, năm mười, ù, um lòa xòa, nhãy dây... hàng trăm hàng nghìn trò chơi trẻ thơ như hiện trước mặt, dưới bóng cây xoan. Tôi còn nhớ như in cảnh cô giáo phạt ba đứa chúng tôi khi còn mãi chơi quên cả vào lớp. Con Hoa còn bị đánh gãy cả thước. Thế mà bây giờ nó đã sinh đứa con thứ hai. Lần gần đây nhất tôi gặp nó là hai năm về trước trong một tình cảnh thật là ái ngại. Tôi bận chiếc quần xà lỏn vừa đi tắm mương với bọn con nít, gặp nó đi xe đạp không phanh qua cầu. Bọn tôi ít chơi thân với nhau vì mỗi người có một hoàn cảnh. Tất cả đối với tôi giờ chỉ còn ký ức . Không biết trong đám bạn tôi có ai còn nhớ lại màu hoa đó.
Tôi viết nhật ký cuộc đời mỗi năm là mỗi cuốn. Mỗi cuốn là mỗi miền quê với mỗi sắc màu riêng . Nhưng "dưới đường xoan" luôn là cuốn nhật ký mà tôi muốn viết muốn trình bày muốn thổ lộ những tình cảm thiêng liêng nhất. Vì hơn hết đường xoan là ký ức tuổi thơ yêu dấu . Là thiên đường mộng mơ, một bức tranh đẹp và yên bình . Không có bóng dáng của sự lo âu và suy tư, tính toán lạnh ngắt của cuộc sống đời thường. Ngay cả rất lâu sau này, khi tôi đã trải qua vài ba mối tình thì dường như sự trong sáng trong tâm hồn tôi chỉ dần còn là kỹ niệm. Và chính màu xoan là màu thanh khiết và ước mơ mà mỗi khi nhớ lại như tìm về quá khứ trong vắt. Màu xoan cũng là màu áo của những cô gái hồn nhiên, đôi mắt đen nhánh và nụ cười trong vắt mà ta thoáng gặp trong thơ văn , hay đôi khi may mắn nhìn thấy trên đường. Em có cùng tôi theo đuổi những ước mơ , khi tuổi xuân dần qua không trở lại, em ngày ấy bây giờ. Tôi giờ đây trưởng thành hơn rất nhiều Chỉ phần xác thôi, phần hồn như cũ Cảm thấy cô đơn không ai bè bạn Vì những ngày xưa đã lớn mất rồi
Anh sẽ đưa em về
Hoa xoan đường nở tím
Thoang thoảng ngõ nhà anh.
Có một mùa hoa đẹp . Tôi nhớ mùa hoa đó luôn đẹp như bức tranh vẽ mùa xuân. Hình ảnh những cây xoan già trổ hoa. Hoa không rõ cánh như hoa anh đào nhưng sắc hoa ý nhị và tình tứ. Thấp thoáng dưới màu lá xanh, hoa sầu đông không ngại khoe mình dưới nắng nhạt. Đến cuối đường hoa từ trên cây rụng trắng có khi còn tím cả đường. Hoa đẹp như thơ và thanh khiết vì màu hoa có chất trong, hoa không vàng như tràm. Ngày còn nhỏ , tôi nhớ hoa xoan rụng cả sân trường và mùi thơm phảng phất. Chúng tôi vui đùa xung quanh hai cây xoan già vào trước buổi học hay giờ ra chơi. Các trò chơi bắn bi, xòa đầu, cưởi ngựa, cõng , kênh, bước, khăng, năm mười, ù, um lòa xòa, nhãy dây... hàng trăm hàng nghìn trò chơi trẻ thơ như hiện trước mặt, dưới bóng cây xoan. Tôi còn nhớ như in cảnh cô giáo phạt ba đứa chúng tôi khi còn mãi chơi quên cả vào lớp. Con Hoa còn bị đánh gãy cả thước. Thế mà bây giờ nó đã sinh đứa con thứ hai. Lần gần đây nhất tôi gặp nó là hai năm về trước trong một tình cảnh thật là ái ngại. Tôi bận chiếc quần xà lỏn vừa đi tắm mương với bọn con nít, gặp nó đi xe đạp không phanh qua cầu. Bọn tôi ít chơi thân với nhau vì mỗi người có một hoàn cảnh. Tất cả đối với tôi giờ chỉ còn ký ức . Không biết trong đám bạn tôi có ai còn nhớ lại màu hoa đó.
Tôi viết nhật ký cuộc đời mỗi năm là mỗi cuốn. Mỗi cuốn là mỗi miền quê với mỗi sắc màu riêng . Nhưng "dưới đường xoan" luôn là cuốn nhật ký mà tôi muốn viết muốn trình bày muốn thổ lộ những tình cảm thiêng liêng nhất. Vì hơn hết đường xoan là ký ức tuổi thơ yêu dấu . Là thiên đường mộng mơ, một bức tranh đẹp và yên bình . Không có bóng dáng của sự lo âu và suy tư, tính toán lạnh ngắt của cuộc sống đời thường. Ngay cả rất lâu sau này, khi tôi đã trải qua vài ba mối tình thì dường như sự trong sáng trong tâm hồn tôi chỉ dần còn là kỹ niệm. Và chính màu xoan là màu thanh khiết và ước mơ mà mỗi khi nhớ lại như tìm về quá khứ trong vắt. Màu xoan cũng là màu áo của những cô gái hồn nhiên, đôi mắt đen nhánh và nụ cười trong vắt mà ta thoáng gặp trong thơ văn , hay đôi khi may mắn nhìn thấy trên đường. Em có cùng tôi theo đuổi những ước mơ , khi tuổi xuân dần qua không trở lại, em ngày ấy bây giờ. Tôi giờ đây trưởng thành hơn rất nhiều Chỉ phần xác thôi, phần hồn như cũ Cảm thấy cô đơn không ai bè bạn Vì những ngày xưa đã lớn mất rồi

Nhận xét
Đăng nhận xét