Những ngày tháng ở Bungari
Ngồi trên bức thềm nhà của Hân, Uyên nhìn vào ngôi biệt thự đổ nát, nơi mà cô và các anh sống những ngày ấu thơ. Rót một ly nước chè trên tay, cô uống một ngụm và kể trong nước mắt. Đó là những ngày tháng buồn. Em không muốn xa anh một chút nào. Ngày đầu tiên đặt chân đến Bungari em không hề háo hức mà chỉ thấy lạ lẫm. Me đưa em đi, dù em không muốn. Hai ngày ở Hà Nội để chờ máy bay em đã muốn chạy trốn me về nhà. Biết bao giờ em mới gặp lại được cha, anh hai anh ba, anh Hoàng và anh. Nhưng rồi thời gian làm em quen dần. Một năm đâu vẫn nhớ. Năm thứ hai vẫn nhớ. Năm thứ ba em quen dần với cuộc sống mới, và em đã quen các anh như thế. Sau đó em làm bạn với Islam, một người học cùng trường với em. Bọn em đã có những ngày tháng tuyệt vời. Em cứ ngỡ rằng bọn em sẽ kết hôn với nhau. Nhưng học đến năm thứ 2, anh ấy cũng bỏ em về Ấn Độ. Em vẫn sống với mẹ và cha Anka. Ở đó em được chiều chuộng như một con búp bê cho đến khi Delin ra đời, em phải rời xa mẹ đến ký túc ở trường. Đến khi cha mất mẹ cũng không dẫn em về. Em chỉ nghe mẹ và em Delin kể mơ màng. Em cũng biết rằng cha không phải là cha ruột của chúng mình, cha chỉ che chở cho các anh và mẹ con em. Còn những chuyện khác em cố gắng hỏi me nhưng me không hề nói. Me luôn tìm cách để cho em quên cha và các anh, thậm chí nhiều khi me còn nói xấu các anh thậm tệ
Nhận xét
Đăng nhận xét