Chuyện quanh làng

Một cái loạn nữa là cái làng này thật sự đang có phong trào vợ bỏ chồng . thời kỳ này vì nghĩ răng đàn bà con gái đang đắt nên đàn bà trong làng này thi nhau bỏ chồng . ngay sát cái nhà bà thầy bói cô đó có một con mẹ chuyên đi mua đồ lặt vặt rồi đem bán ở chợ đó , mới lấy chồng chưa được 2 năm thì bỏ không về nhà mẹ đẻ sống. Không biết đàn ông hay đàn bà thời nay lối sống khó chấp thuận. Khi mà xã hội cởi mở hơn với đàn bà con gái thì việc vợ chồng bỏ nhau trở nên phổ biến hơn. Cách cái nhà tôi trở xuống ba nhà có một anh chị cũng đứng tuổi cả rồi nhà cữa đang yên ấm tự nhiên bà vợ nổi lên chê chồng chuyển qua ở với người tình cũ cái thời còn học cấp 2 . Thế rồi cũng phải đến năm sáu lần chồng cầm dao đuổi vợ mới dứt được. Nhưng bây giờ mọi chuyện lại đảo ngược . Anh chồng vừa bỏ vợ cũ là cưới được vợ mới ngay. Bầy con của vợ mới làm cho anh chồng một cái quán thế là hai vợ chồng cùng kinh doanh, xem ra khá ầm ĩ ở cái làng bên . bà vợ cũ thì sau cái đợt bỏ chồng cũng trở về sống độc thân trong căn nhà cũ của làng . hai đưa con đứa lớn thì bỏ học đi làm khu công nghiệp chắc là ở hẵn trong thành phố luôn . cò đứa nhỏ thì theo mẹ. Cái gia đình đó tan nát không biết là tại ai chỉ tội mấy đứa con không biết là có đi học hết lớp không. Tôi còn có nghe loáng thoáng , có bà vợ ông hàng xóm rỉ tai . Con đó bỏ chồng là dọa thôi, ai ngờ chồng nó bỏ thật đáng đời. mà có người vợ bỏ đâm vui . đi về khoảng làng dưới một đoạn . cặp vợ chồng này xem ra không cân đối một chút nào . chồng thì nhỏ con con vợ thì vừa cao vưa to vừa mập . coi bề ngoài ai cũng nghĩ một bà mẹ với năm đứa con . thế rồi đùng đùng không biết thế nào lại bỏ nhau . nhà chồng vay mượn xung quanh nộp vào lấy được cái nhà. Các con thì về sông với ông bà ngoại . nhà ông bà này xem ra cũng khá giàu . rồi người chồng nhỏ con ấy ở một mình được khoảng một năm thì cũng có vợ. vợ cũ mặc dù cũng có nhà nhưng gần đây hối hận lại về với chồng. Thế là nghiễm nhiên anh này có hai vợ. bây giờ người ta lại thấy cái cảnh vợ cũ chăm sóc cho vợ mới dưỡng thai. Nghĩ mà ái ngại . trong cái thời nào thì không biết chứ cái thời kỳ loạn xạ hiện nay vợ mà bỏ chồng thì ông nào cũng lợi . chiều nay vừa đi bơi sông về . bên kia sông tôi phát hiện có mấy cây lộc vừng khá đẹp . nếu đào về làm cảnh thì hay . mãi miết tìm chiếc xuồng thúng của mấy anh làm rớ chàn nhưng không thấy. tôi hẹn hai đứa bạn bơi qua xem thế nào . bên ấy là một dãy bụi rậm khá nhiều nho rừng, và dứa dại. Ngặt một nỗi đáy sông ở phía bên đó rất sâu. cách bờ một hai mét mà mực nước cũng sâu đến tân 3 mét nước. Nếu lùi một tý thì lặn không thấy đáy. Hồi nhỏ chúng tôi thường rủ nhau đi lặn hến, lấy rong hay đi hái trộm lạc non của những nhà bên kia sông. Thực ra bên ấy là một cánh đồng mênh mông. bên kia là một bãi bồi khá màu mỡ . dân bên ấy hầu hết không làm nghề sông nước giống như bên phía làng tôi. Cũng lâu rồi ông thợ lái đò đã già nua không chèo đò nữa . Từ ngày phía hạ lưu người ta mới làm một chiếc cầu thế là nghề chèo đò ít khách hẵn. Mấy bến đò ngang dẹp hết . Dân bên đó với bên này cũng ít đi lại hơn . Người ta đi chợ cũng đi vòng xuống cây cầu làng dưới. Chúng tôi một thời cũng hay chạy qua chạy lại. Vì thanh niên bên đó với bên này rất là thân thiết. Không chém giết nhau như thời các đàn anh. Có điều, con sông ngày càng xa với chúng tôi hơn vì trên thượng nguồn, người ta đi làm đãi vàng thải nước đục ngàu. rồi các khu công nghiệp mọc lên , thải nước xuống sông . Chúng tôi cũng bỏ dần thói quen đi tắm sông. Duy chỉ ngày hôm đó chúng tôi bơi qua bơi về hàng chục lần để đào mấy cây lộc vừng. Lúc bơi về tôi gặp cậu p đang giặt áo quần . anh này cũng chừng 26 tuổi là hàng xóm của nhà tôi ở phía trên nhà bà thầy bói cô .bố anh ta đang làm nhà mới còn anh mới đi làm bên Lào mới về . Cậu p chỉ học hết lớp 7 tính cũng khá lập dị . Hồi còn nhỏ cậu p còn dạy tôi thổi sáo đánh đàn. Nhưng từ khi bỏ học cậu p thay đổi tính nết hẵn. Cũng vì nhà quá nghèo. Chúng tôi cũng tính nhờ anh ta đi kéo giúp cầu lộc vừng qua bờ phía bên này . tuy nhiên trời đã tối nên tôi dẹp bỏ ý định. Chiều hôm đó là một buổi chiều yên bình nhưng tối hôm đó thì không. Sau khi ăn cơm tối xong chúng tôi ra sân ngồi hóng mát. Trong cái cảnh thanh vắng của mùa hè đó. Chỉ có tiếng gió nồm thổi. Hôm nay đáng ra tôi phaỉ hướng dẫn thằng cháu học tiếng anh. Nhưng vì ăn cơm muộn nên cả nhà ra ngồi ngoài hiên nói chuyện. Bổng dưng lúc đó tôi thấy tiếng kêu la thất thanh của bà thầy bói và tiếng chó sủa liên hồi. Chúng tôi lúc đó tò mò hiếu kỳ chạy theo tiếng kêu. Thì ra nhà của cậu p có chuyện . Cậu ta và ông bố vừa uống rượu nên hai cha con giằng co. Ông bố đập đầu vào cái cột nhà cũ đã bất tĩnh. Cậu p hoảng quá đang đi mời thầy thuốc. Việc cha con cậu p đánh nhau là chuyện như cơm bữa. Có khi cậu p bực tức còn nhét cả cục đất to tướng vào nồi cơm. Rồi đánh bà h chảy máu đầu. Hồi trước từ khi bà h không cho cậu p đi học tính tình cậu bổng thay đổi như vậy. Người ta thường gọi cậu là p mát vì thần kinh cậu có vấn đề.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến