Một ngày ở lâm trại
Ngọc Lâm tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu. Có lẽ do chuyến xe hôm qua qua những khúc cua tay áo chóng mặt. Cộng thêm những ly rượu hồi tối khiến cậu lâng lâng. Chị Ly đã chuẩn bị bữa sáng cho cậu trong một chiếc bát to nóng hổi. Con Mét bưng ra bàn và mời cậu ăn.
Nhưng lần này nó xưng cháu chú. Có lẽ con bé ít tuổi nhưng nhìn nó cũng khá chững chạc. Ngọc Lâm chỉ cười nếm thử và xin nó một ít muối. Hai vợ chồng Đại Lâm đang cố gắng đào một cái rảnh quanh nhà xưởng để thoát nước. Xong rồi đắp đất để tạo thành một cái bờ trồng rau. Họ làm gần một tuần mới xong được một nữa công việc. Ngọc Lâm đứng ngắm hai anh chị làm việc. Đôi khi cậu chỉ vào những tán cây rừng và hỏi về lâm trại. Cậu ngỏ ý muốn lên thăm lâm trại để hồi tưởng lại những kỷ niệm hồi nhỏ và thỏa mãn thú chơi săn bắn. Đến trưa cậu chở con Mét đi chợ trổ tài nấu nướng.
Ngọc Lâm lấy chiếc xe đạp cũ, đèo con Mét ngồi sau đạp xe qua cánh rừng thông vi vu. Cậu nhận thấy con Mét giống Thanh kỳ lạ.
Ai đặt cho em tên Mét rứa, nghe hắn răng răng ý.
Eng Lâm gọi rứa.
Rứa tên khai sinh em là chi
Em không dớ nựa. Em bị mất trí trước khi về đây ở.
Rứa eng kêu bé là Mai Lan hi.
Nghe bớt rừng rú đi, ở với thợ mộc suốt ngày thằng tỉu con trà , thằng thước con mét.
Rứa eng là thợ chi
Eng là thợ đi chợ nấu ăn.
Lần đầu tiên Ngọc Lâm thấy nó bạo dạn gọi eng như thế.
...
Buổi trưa ăn uống no nê. Mọi người hết lời khen về tài nấu nướng của Ngọc Lâm. Chị Ly còn định mua một cuốn sổ về ghi chép lại những món ăn của Ngọc Lâm. Ngọc Lâm cũng say sưa kể về chuyện cậu vô Đà Nẵng Sài Gòn học đầu bếp. Xong rồi ra trường đi xin việc . Ông anh cả cũng kể cậu với con Thanh hồi xưa trốn mãi trong lâm trại , bắt lão với Ngọc Hân đi tìm. Chị Ly thì cứ ngồi khen thằng cu em tấm tít, rồi bảo con Mét thằng Thước , con Trà theo chú học nghề nấu ăn mai mốt đi làm đầu bếp với đầu biếc.
Buổi chiều, Đại Lâm lái chiếc xe chở gỗ chở Ngọc Lâm lên lâm trại. Quang cảnh thay đổi quá nhiều . Những gốc cây cao su đã bị chặt bỏ do bão được dần thay thế bởi những cây keo lai.
Gần đây có một cơn bão đi qua làm chết hàng nghìn hecta cao su. Có người trồng cao su đến 7, 8 năm tưởng đến ngày thu hoạch thì cây chết . Mọi cố gắng, ngày công lao động trong ngần ấy năm cũng đổ xuống sông xuống bể. Dần dà người ta không trồng cao su nữa. Cao su miền Nam át hẵn thị trường tất cả mọi mặt. Rồi khu này một nhà máy giấy mọc lên mọi người lại đua nhau chuyển sang trồng keo, trồng tràm. Vừa đỡ tốn công chăm sóc mà vốn đầu tư lại hiếm. Họ vòng vèo qua những đồi thông, những công trình có mặt gần đó gồm một cái đập hồ chứa nước, một đường sắt chạy ngang, hai đường điện 500kv. Nhờ có những công trình đó người ta mới nhận ra sự hiện diện của bóng người trên cái lâm trại heo hút núi rừng.
Xe chở gỗ chạy lòng vòng qua những đồi thông rồi đổ xuống một con dốc. Đấy là trang trại của Đại Lâm. Nó nằm trên đường ranh giới giao cắt của 2 xã nên thỉnh thoảng lại gặp một vài cột mốc địa chính. Trời khá khô ráo, Đại Lâm chỉ tay ra phía rừng thông.
- Đây là những cơn thông lấy dựa nên to lắm. Cây mô cây nấy phải khai thác vài tháng mới hết một đợt dựa
Nhận xét
Đăng nhận xét