Lại lên tàu đi Sài Gòn
Chiều nay chuyến xe đi khi bóng ngã xế tà
Nhịp xe bước nhanh nhanh dồn khúc vang quân hành ca
Tiếng hát cất lên từ một chiếc đài nhỏ, tiếng không rõ ràng vì bị tiếng chuyển động của đoàn tàu át đi. Ngọc Lâm lại phải chuyển vào định cư ở Bình Dương. Nơi đây anh dự tính sẽ làm bếp trong một nhà máy. Cùng đi với anh là một người bạn cũng muốn đi xa lập nghiệp.
Chuyến tàu về Dĩ An đã quá trưa, Ngọc Lâm và người đồng hành bước xuống ga và tìm chổ nghỉ ngơi. Quê nhà sau lưng bây giờ chỉ còn là ký ức, một nơi để nhớ về. Những rặng tre xa mờ bên dòng sông chỉ còn là ký ức. Sinh ra vốn là người giàu tình cảm, có tình yêu và biết hi sinh. May mắn là vì giữa thế giới xô bồ mình vẫn còn cảm xúc. May mắn là vẫn có những quá khứ để giằn vặt và tương lai để mơ ước.
Không may mắn là khởi đầu quá chậm để thiếu kỹ năng thiếu tự tin để đương đầu với cuộc sống. Không may mắn là gặp không đúng người, không đúng thời điểm để lại những vết thương không thể nào xoá đi. Không may mắn là vì chọn phải con đường nay chổ này mai chổ kia. Để rồi còn lại chỉ là những trải nghiệm những chia ly những tiếc nuối.
Đêm hôm đấy trời mưa rất to, do ảnh hưởng của hoan lưu cơn bão số 6
Nhận xét
Đăng nhận xét