Thơ lãng

Giả sử cuộc đời chưa có em
Đời anh như én liệng phong trần
Xuống thấp lên cao tuỳ cơn gió
Mênh mông trôi nổi biết về đâu
Vẫn biết cuộc đời đang có nhau
Đời anh như én báo xuân về
Ríu rít trên không từng lớp lớp
Là là ngọn cỏ đón hư không
Giả sử ngày mai không có em
Đời anh như gió đổi giao mùa
Nắng chiếu chưa qua từng giọt nước
Mưa về khóc nỗi nhớ thương em
***
Quê cha cát trắng một màu
Êm êm sóng vỗ bên hàng thùy dương.
Quê mẹ đồng lúa yêu thương
Lũy tre soi bóng bên đường em đi.
Rừng dương rồi những rặng tre
Sớm chiều che mát cho em tới trường
Tình cha tình mẹ mến thương
Mênh mông trời biển bao la cánh đồng
Như con thuyền cô đơn trên sóng
Như con thuyền lênh đênh trên sông
Cuộc đời con chỉ có cha và mẹ.
***
Trời đêm nay nhẹ độ như bia
Ai uống cùng ta một chén này
Chén lạnh như tình ta cũng lạnh
Bia nồng như dĩ vãng đi qua
***
Tháng năm Bắc người nhuốm màu sương khói
Gió Nam về ngủ dưới bụi ngò gai
***
Ngủ đi em
Anh chẳng biết lúc nào em nhắm mắt
Cho cơn mê dìu dặt những nhớ nhung
Buồn cho ngày qua, ngủ yên giữa cõi lòng
Xin cho men say ru người trong mộng.
Ngủ đi em cơn say nồng nàn
Mùi hương yêu đương chưa muộn màng
Và lá vàng rơi thêm những muộn phiền
Chiều hoang vu đợi chờ ai đó giờ
Ngủ thôi em đèn đã tắt rồi mà
Có hoàng hôn tan theo mộng chiều
Đợi bước cô đơn gói gém những mùa thu
Anh như lá khô bay giữa sân nhà em
Có ai thương tình yêu và chiếc lá
Để gió mấy mơ thêm những chất chồng.
Mùa thu gói gém những cơn say
Từng nhịp bước xưa lòng em quyến luyến
Là hoa lá bồng bềnh trong sương sớm
Tình yêu và mùa thu .

Nhận xét

Bài đăng phổ biến